Giới Thiệu[]
Ảnh Vệ của Xianzhou Yaoqing, trầm ngâm ít nói, thích hành động một mình.
Chuyên lo liệu về thông tin tình báo và những công việc trong bóng tối, ít khi xuất hiện trước mặt mọi người. Khi Moze bộc lộ năng lực của mình, đó là lúc kẻ địch phải bỏ mạng.
Thủ đoạn ám sát đa dạng, có nỗi ám ảnh cố chấp với sự gọn gàng và trật tự.
Ngoại Hình[]
Moze là một chàng trai trẻ mang mái tóc màu hoa râm, có mái lệch qua vai phải. Anh đó đôi mắt tím đồng tử hồng, nước da trắng và thân hình cường tráng.
Moze mang một chiếc hoodie cắt xẻ màu tím sẫm, găng tay đen, áo cổ lọ không tay màu oải hương có viền trắng, quần tối màu, bốt cao đế đỏ. Tay áo trái chiếc hoodie của anh xẻ ở khuỷu tay, cổ tay trái anh quấn băng màu trắng, có một vết sẹo dài chạy dọc cẳng tay.
Câu Chuyện[]
Chi Tiết Nhân Vật
Ảnh Vệ của Xianzhou Yaoqing, trầm ngâm ít nói, thích hành động một mình.
Chuyên lo liệu về thông tin tình báo và những công việc trong bóng tối, ít khi xuất hiện trước mặt mọi người. Khi Moze bộc lộ năng lực của mình, đó là lúc kẻ địch phải bỏ mạng.
Thủ đoạn ám sát đa dạng, có nỗi ám ảnh cố chấp với sự gọn gàng và trật tự.
Câu Chuyện Nhân Vật 1
• Nhân vật đạt cấp 20 mở khóa
"Dược Vương Từ Bi... Nghe lời, hãy nuốt xuống đi, bệnh của cậu sẽ được chữa khỏi, không chỉ sẽ giống hệt Tộc Trường Sinh... mà còn có thể sống rất lâu, rất lâu...""
Cậu cố gắng nuốt thuốc xuống, nhưng không dám hít thở.
Những cơn đau đớn như thế này, không biết cậu còn phải trải qua bao nhiêu lần nữa. Chất lỏng sền sệt chảy qua thực quản, cứ như thể đang nuốt kim vậy. Cảm giác buồn nôn dữ dội chèn ép lồng ngực cậu.
"Nuốt xuống, không được nôn ra, đây là thuốc..." Cơ thể cậu cũng đang nói với cậu như vậy: Nuốt xuống. Nuốt xuống. Nuốt xuống.
Nuốt xuống. Sẽ không phải đối mặt với sự đe dọa của dã thú, không còn phải chìm trong nỗi sợ không thể thoát khỏi miệng cáo hang hùm nữa.
Nuốt xuống. Tay chân sẽ không còn bất lực nữa, không còn phải trơ mắt nhìn đồng đội chết đi nữa.
Nuốt xuống.
Thuốc bắt đầu bị các cơ quan và máu thịt nuốt chửng, một luồng sức mạnh xa lạ va đập dữ dội trong cơ thể. Cậu muốn hít thở thật sâu, nhưng cảm giác cắn xé đang lan rộng từ bụng đến tứ chi khiến cậu cảm thấy ngạt thở.
"Cố gắng chịu đựng, giống như trước đây, chỉ cần chịu đựng..." Cậu đã không thể phát ra tiếng động nữa, chỉ có cơ thể đang nói chuyện với cậu.
Cố gắng chịu đựng. Cậu không còn là đứa trẻ mồ côi bị làng bỏ rơi, phải lưu lạc nơi hoang dã nữa.
Cố gắng chịu đựng. Mỗi câu mà cậu nói ra đều sẽ được đáp lại, không còn cô đơn một mình nữa.
Cố gắng chịu đựng.
"Moze? Cảm thấy thế nào..."
"Tốt lắm, cậu lại một lần nữa vượt qua được rồi."
"Hãy tiếp tục cố gắng, đừng sợ hãi, căn bệnh của cậu sẽ được xóa sạch."
"Đến lúc đó... Săn bắn dã thú, bảo vệ đồng đội, sống thọ trăm tuổi... Cậu có thể làm bất cứ điều gì mình muốn."
"Và khi cơ thể được chữa khỏi hoàn toàn... Cậu sẽ có được một sự sống trọn vẹn... Và cũng sẽ trở thành người nhà thực sự của chúng tôi."
"Đến lúc đó, chúng ta cần phải kế thừa ý chí của nhau."
Hóa ra cần phải trải qua nhiều đau đớn như thế này, mới có thể đổi được người nhà.
"Đau..."
Cuối cùng, cậu không thể chịu đựng được nữa, tiếng rên rỉ thoát ra từ kẽ răng vì đau đớn. Nhưng những người xung quanh chỉ nói với cậu rằng:
"Người nhà một lòng cùng nhau đắc đạo, chỉ cần vượt qua kiếp này, chiến thắng sẽ mang lại sự sống."
"Dược Vương Từ Bi."
Những gì cậu nói chẳng được ai quan tâm, vì vậy cậu quen dần với việc im lặng.
Câu Chuyện Nhân Vật 2
• Nhân vật đạt cấp 40 mở khóa
"Báo cáo Tướng Quân, tàn dư của Bí Truyền Dược Vương đã bị bắt giữ hết, một trăm mười bảy tên, đang chờ bàn giao cho Sở Thập Vương tống vào nhà giam."
"Nhưng tên thiếu niên đó, có lẽ đã bị tra tấn bằng thuốc, ngài xem..."
Cậu trốn trong bóng tối, cô gái được gọi là Tướng Quân bước về phía cậu, rõ ràng là đã phát hiện ra từ lâu.
"Đến lúc đó, chúng ta cần phải kế thừa ý chí của nhau."
Giọng nói vang lên trong đầu cậu không hề có cảm xúc, nhưng việc nghe thấy nó hết ngày này đến ngày khác đã khiến cậu giơ con dao găm lên vào lúc này.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, con dao trong tay đã rơi xuống đất.
"Muốn giết tôi?"
"Cô đã giết người nhà của tôi."
Cậu nhận thấy trong ánh mắt của cô gái người Hồ Ly đó hình như có một khoảnh khắc do dự.
"Anh coi họ là người nhà?"
"Họ đã cứu tôi, cho nên tôi mới còn sống."
Cô buông tay, rồi lắc đầu.
"Có vẻ như anh chẳng biết gì cả... Thôi được rồi, sau này sẽ có người sắp xếp cuộc sống và nơi ở cho anh, anh cứ đi theo họ là được."
Cô quay người bước đi, nhưng cậu thiếu niên vẫn chưa đứng dậy, chỉ dán mắt nhìn theo bóng lưng cô. Cậu biết, có lẽ đây là cơ hội cuối cùng.
Cậu nhặt con dao găm dưới đất lên, từ phía sau bóng lưng cô nhảy bổ lên, đâm về phía trước.
"Đòn này đẹp đó!" Cô khen ngợi.
Lần này, con dao găm không rơi xuống đất, mà được cô nắm trong tay. Nhưng cậu vẫn không từ bỏ, đột kích từ hai bên không thành, cậu liền hung hăng lao đến cắn tay cô gái.
"Cắn người thì không được... Haiz, không sao, mọi người đừng qua đây... Sao đứa trẻ này lại giống y chang như tôi lúc còn ở doanh trại quân Boris hồi trước vậy."
Cô gái không ra tay, chỉ né tránh. Cậu thiếu niên thở hổn hển, nhưng vẫn rình rập tìm kiếm sơ hở của cô.
Họ cứ thế giằng co.
"Hay vậy đi, chi bằng anh đi về cùng tôi."
Cô gái lấy ra một tấm Strale, đưa cho cậu.
"Tôi hứa với anh. Chỉ cần anh đi theo tôi, sau này anh có thể thách đấu với tôi bất cứ lúc nào, cho đến khi anh trả thù thành công."
"Ý cô là sao?"
"Chỉ cần anh đi theo tôi, anh có thể đến giết tôi bất cứ lúc nào."
Không chỉ cậu thiếu niên, mà ngay cả quân Thanh Khâu xung quanh cũng đều ngây người ra.
"Tất nhiên, trước khi giết tôi, anh phải nghe lời tôi đã. Ăn uống đúng giờ, đọc sách, luyện võ... À phải rồi, còn phải tắm rửa mỗi ngày nữa."
Cậu thiếu niên nuốt vội nước bọt một cách khó khăn.
"Sau khi giết cô thì sao?"
Cô gái sững sờ một hồi, rồi bật cười ha hả.
"Thì tất nhiên là anh muốn làm gì thì làm rồi."
Câu Chuyện Nhân Vật 3
• Nhân vật đạt cấp 60 mở khóa
"Ngươi là ai?"
Anh không nói gì, nhưng những kẻ sắp chết thường sẽ nói rất nhiều.
"Ta biết rồi. Ngươi là Ảnh Vệ của Feixiao? Bị ta đoán đúng rồi phải không? Suốt đời hành động trong bóng tối, làm những việc mờ ám..."
"Hay là ta cho ngươi một cơ hội, chủ nhân của ta muốn biết tin đồn "Feixiao có huyết thống Boris"... có phải sự thật không? Nếu chúng ta có thể hợp tác, đợi đến sau này lật đổ Fei... A!"
Mọi chuyện diễn ra đúng như anh dự đoán. Thế là anh dứt khoát kết thúc nhiệm vụ lần này.
Đây là chức trách của một Ảnh Vệ như anh, không quan trọng đúng sai... Hành động của anh chỉ dựa trên mệnh lệnh.
Bởi vì, đối với bản thân anh, mỗi lần hành động thành công cũng là một cơ hội... cơ hội trả thù.
"Một lần hoàn thành nhiệm vụ anh sẽ nhận được một Strale, một Strale có thể đổi lấy một sự khoan dung sau mỗi lần ám sát."
Anh từng lo rằng mình sẽ không thể tiếp cận Feixiao, nhưng lại được cô chỉ định làm Ảnh Vệ của Yaoqing, theo sát bên cạnh cô.
Anh chưa bao giờ ám sát Feixiao thành công, nhưng lại rèn luyện được một thân thủ xuất quỷ nhập thần. Lưỡi dao sắc bén tấn công từ trong bóng tối này, không chỉ nhắm vào bản thân Tướng Quân Yaoqing, mà còn nhắm vào tất cả kẻ địch của Xianzhou Yaoqing, trở thành một bóng ma có mặt ở khắp nơi.
"Không lẽ anh chính là... Quái Nhân Lông Quạ?"
Lại kết thúc một nhiệm vụ nữa. Đứa trẻ ngồi bệt dưới đất, hỏi với giọng run rẩy.
"Họ nói Quái Nhân Lông Quạ sẽ đánh bại kẻ xấu, trừ gian diệt ác... Nhưng người đó lúc nào cũng mặc đồ đen sì, không ai nhìn thấy được mặt mũi..."
"Anh lợi hại như vậy, còn mặc đồ đen nữa, cho... cho nên... Cảm, cảm ơn anh đã cứu em!"
Trừ gian diệt ác sao? Đó không phải là mục đích của anh, anh chỉ tiện tay cứu đứa bé một mạng trong khi đang làm nhiệm vụ mà thôi. Nhưng đúng là anh đã quen với việc ẩn mình trong bóng tối, quan sát xung quanh, không bỏ sót bất kỳ một chi tiết nào.
Trong ánh mắt lấp lánh của cậu bé, anh đã nhìn thấy rõ hình ảnh bản thân trong bộ quần áo màu đen tuyền.
Đi trong bóng tối, đứng trong bóng tối.
Quái Nhân Lông Quạ cũng được, Ảnh Vệ cũng được, tất cả đều đã trở thành một phần của anh.
Câu Chuyện Nhân Vật 4
• Nhân vật đạt cấp 80 mở khóa
Thầy thuốc Người Hồ Ly cầm chiếc quạt lông vũ che nửa khuôn mặt, nhìn cảnh tượng trước mắt với vẻ xót xa... Vô số mắt, tai, lưỡi, răng, tứ chi, lông tóc mọc lên rồi lại rụng xuống một cách điên cuồng trên đống thi thể đã chết, như thể chỉ đang cố gắng cảm nhận nỗi đau đớn cuối cùng một cách vô ích.
Lâu lắm rồi anh mới lại cảm thấy một chút khó chịu, không chỉ vì sự bừa bộn trước mắt, mà còn vì những ký ức mơ hồ của quá khứ đang ùa về.
"Dược Vương Từ Bi... Cuộc sống không giới hạn... Tuổi già không đến... Người chết hồi sinh..."
Tín đồ Dược Vương tụ tập thành nhóm, trong đó hình như có một người bị thương nặng, nhưng những người xung quanh vẫn chỉ đang lặp đi lặp lại những từ ngữ quen thuộc này.
"Thần tích Trù Phú hộ thân... Nhanh nào... Uống cạn nó đi..."
"Nỗi đau chỉ là tạm thời... Cậu sẽ có lại một sự sống trọn vẹn, tuyệt đối sẽ không chết ở đây... Hãy..."
Ngay lập tức, người vừa nói đã ngã gục xuống đất. Ảnh Vệ áo đen xuất hiện trong ánh sáng, đứng hiên ngang trước mặt họ. Sự im lặng cũng không thể che giấu sát khí đang bùng lên nơi đây.
...
"Những kẻ đó đã không còn là con người từ lâu rồi, chúng không cảm thấy đau đớn... Còn anh? Bị thương thành thế này, anh định nói với tôi rằng anh cũng không cảm thấy đau đớn à?"
Thầy thuốc Người Hồ Ly rắc thuốc bột lên vết thương của anh, vẫn càm ràm như mọi khi.
"Vốn dĩ chúng ta chỉ đến để do thám, đã nói rõ từ trước phía sau còn đại quân nữa mà... Tại sao anh lại ra tay trước vậy?"
Anh không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn con dao găm trong tay, lưỡi dao sắc bén dính đầy máu.
Những năm qua, trải qua hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác, anh đã biết "người nhà" năm xưa thực sự là gì từ lâu rồi. Nhưng anh không muốn nhớ lại, cũng không muốn thừa nhận rằng lập trường của mình đã khác so với trước đây... Nếu không, việc trả thù và thỏa thuận còn có ý nghĩa gì nữa?
"Đau à?"
"..." Anh vẫn im lặng.
Nhưng tay của thầy thuốc Người Hồ Ly lại tăng tốc, dùng băng gạc quấn lấy vết thương của anh, thắt lại rồi cố ý ấn mạnh một cái.
"Đau..."
"Đau thì phải nói chứ, chịu đựng thì có ích gì cho anh? Tôi nhìn thôi đã thấy đau chết đi được."
Anh gật gật đầu.
Anh đã quen với việc không nói, nhưng cũng bắt đầu quen với việc có người nói thay mình.
Nón Ánh Sáng[]
Ẩn/Hiện:
1 Nón Ánh Sáng khớp với danh mục được chọn:
| Biểu Tượng & Tên | Độ Hiếm | Vận Mệnh |
|---|---|---|
![]() Bóng Tối Đồng Hành |
Nhiệm Vụ Và Sự Kiện[]
Tương Tác Nhân Vật[]
Lồng Tiếng Nhân Vật
| Nhân Vật | Lồng Tiếng |
|---|---|
| |
| |
|
Nón Ánh Sáng
Bài Đăng HoYoLAB
- Lễ Diễn Võ sắp bắt đầu
- Lựa chọn giao đồ ăn hàng đầu! Món Ngon Xianzhou sẵn sàng phục vụ bạn!
- Ting, bạn có một tin nhắn nhóm mới
Bên Lề[]
- Câu chuyện nhân vật của Moze ẩn ý rằng vốn dĩ anh là người tộc đoản sinh, tuy nhiên bị Bí Truyền Dược Vương biến thành tộc trường sinh.
- Hình bóng của Feixiao xuất hiện phía sau Moze trong splash art của anh.
- Moze có một fanclub tên "Câu Lạc Bộ Quái Nhân Lông Quạ".[1]
VA Chung Trong HoYoverse[]
- Moze có chung diễn viên lồng tiếng tiếng Anh, Ben Balmaceda, với Kaveh trong Genshin Impact.
Từ Nguyên[]
- 貊泽 Mòzé là một loài yêu quái có hình dạng chó trong truyền thuyết Trung Quốc. Theo Dậu Dương Tạp Trở (Tiếng Trung: 酉阳杂俎), cao của moze rất trơn, sẽ dễ trượt qua tay hay các vật chứa kim loại hoặc đất sét nhưng không thể trượt qua vật chứa tạo nên bằng xương cốt.[2]
- 貊 Mò, "Mạch" là tên một dân tộc thiểu số thời xưa ở phía Bắc Trung Quốc. 泽 Zé, "Trạch" có nghĩa là "ao, hồ".
Tham Khảo[]
- ↑ Video khớp với
%Moze -%hoặc%Moze-%không tồn tại hoặc thiếu các thể loại cần thiết. - ↑ Dậu Dương Tạp Trở (Tập 16)
《酉阳杂俎·毛篇》: 貊泽,大如犬,其膏宣利,以手所承及於铜铁瓦器中贮,悉透,以骨盛则不漏。, tạm dịch: "Moze, to bằng một con chó, cao chó trơn trượt, đặt trong tay hay để trong bình đồng tất sẽ lọt ra ngoài, còn đặt trong xương cốt thì không.
Điều Hướng[]
| ||||||||||||||||||||||||||||||||
Moze/Lore
