
Giới Thiệu[]
Một thầy thuốc và mưu sĩ Người Hồ Ly ở Xianzhou Yaoqing, thường tươi cười với mọi người, nhưng thực ra lòng đầy mưu mô.
Sinh ra trong một gia đình nổi tiếng thuộc Sở Đan Đỉnh, từng ở ẩn vì chịu tổn thương quá mức và không làm nghề y nữa, sau đó vì để chữa trị cho Tướng Quân Thiên Kích Feixiao nên mới xuống núi lần nữa.
Giỏi nghiên cứu các phương thuốc nguồn gốc từ thực dưỡng, đặc biệt là những món cay có thể đem đến cảm giác đau cho con người, đã phát minh ra một phương thuốc chữa bệnh đỉnh vạc có tên là "Cửu Cung Cách".
Ngoại Hình[]
(sẽ được thêm sau.)
Câu Chuyện Nhân Vật[]
Chi Tiết Nhân Vật
Một thầy thuốc và mưu sĩ Người Hồ Ly ở Xianzhou Yaoqing, thường tươi cười với mọi người, nhưng thực ra lòng đầy mưu mô.
Sinh ra trong một gia đình nổi tiếng thuộc Sở Đan Đỉnh, từng ở ẩn vì chịu tổn thương quá mức và không làm nghề y nữa, sau đó vì để chữa trị cho Tướng Quân Thiên Kích Feixiao nên mới xuống núi lần nữa.
Giỏi nghiên cứu các phương thuốc nguồn gốc từ thực dưỡng, đặc biệt là những món cay có thể đem đến cảm giác đau cho con người, đã phát minh ra một phương thuốc chữa bệnh đỉnh vạc có tên là "Cửu Cung Cách".
Câu Chuyện Nhân Vật 1
• Nhân vật đạt cấp 20 mở khóa
Yaoqing, Hồ Phi Vũ.
Hoa súng nở rộ với những cánh hoa màu vàng rực rỡ, đàn cá tung tăng bơi lội giữa những giọt mưa rơi, hoa sen sinh sôi mạnh mẽ, những chú rùa già thỉnh thoảng xuất hiện và phơi nắng trên bãi đá ven hồ.
Chàng trai trẻ Người Hồ Ly với túi thuốc trên lưng, chèo chiếc thuyền con, những giọt mưa lăn dài trên vành tai anh, rồi lại được nhẹ nhàng hất đi.
Anh đang hái bông súng, chọn hoa sen, bóc củ niễng rồi thản nhiên ném thẳng vào miệng.
"Hương vị thơm ngon, mọng nước ngọt ngào..."
Hái xong, anh chống thuyền rồi chèo nhẹ nhàng qua phía bờ hồ bên kia, thay trang phục của thầy thuốc vào.
...
Bên trong Bệnh Xá, hơi nước mờ mịt, mùi thơm thoang thoảng.
"Mạch tượng đã cải thiện đôi chút so với lần trước, nhưng do thiếu điều dưỡng hợp lý, hay dùng thử thuốc mới của tôi nhé?"
Anh rút gối kê tay và kim ra, mang đến một bộ dụng cụ y tế mới với nụ cười tươi rói.
Cụ già nhìn chiếc vạc chín ô trên bàn, không kìm được nụ cười gượng gạo.
"Người ta mất cả đời cũng chẳng thể phát minh được mấy loại thuốc mới, còn cậu thì hay thật, một ngày có thể sáng chế ra nhiều loại như vậy."
"Sư phụ quá khen rồi, đây là phương thuốc đỉnh vạc có tên là "Cửu Cung Cách", cách làm đơn giản mà hiệu quả lại rất tốt."
Anh đổ nguyên liệu từ trong sọt thuốc ra, rửa sạch sơ qua rồi cắt thành từng lát mỏng, nước trong nồi bắt đầu sôi ùng ục.
"Một lạng Thiên Cẩm Thảo, ba tiền Khổ Mộc, bốn li Thung Dung, hầm với xương lớn, kết hợp thêm Thâm Hải Bối để loại bỏ vị đắng, giúp an thần dễ ngủ." "Cá chạch trắng và cá hồng này có tính ấm, bổ dưỡng khí huyết tốt nhất, chỉ cần chần sơ qua hai ba giây là được."
"Nấm hương, nấm kim châm, ngó sen tuyết... đều là những loại cây trồng mà tôi đã dày công ủ bón từ bã thuốc ở Hồ Phi Vũ, ngoài tươi ngon ra thì còn có tác dụng làm thuốc nữa."
Miếng cá lóc xương trong suốt lướt vào nồi nước dùng đang sôi sùng sục, hai thầy trò ăn uống vui vẻ, cái lạnh ẩm ướt của ngày mưa tan biến hoàn toàn.
Khi bữa ăn đã xong, ông lão đặt chén đũa xuống, như thể đã nhìn thấu điều gì đó.
"Bữa tiệc "Cửu Cung Cách" này, nhìn có vẻ như "ý của Túy Ông không phải ở rượu"."
Anh ấy đứng dậy, nghiêm trang cúi đầu chào.
"Sư phụ thật tinh nhạy. Về việc có vào Sở Đan Đỉnh hay không, đồ đệ đã có quyết định."
"Tuy Sở Đan Đỉnh rất tốt, nhưng suy cho cùng cũng không phù hợp với tâm nguyện hành y cứu người của tôi. Nếu hỏi nơi nào cần đến thầy thuốc nhất, thì đó chắc chắn là nơi Yaoqing chinh chiến."
"Và trong số đông thầy thuốc, chỉ có Phái Nhiễm Chỉ chúng ta mới nhấn mạnh nguyên lý thức ăn là thuốc, lấy niềm vui ẩm thực để giải tỏa nỗi khổ của bệnh tật... Thuốc trong "Cửu Cung Cách" tiện lợi và nhanh chóng, có tác dụng trừ hàn tống ẩm, chính là thứ mà đồ đệ đặc biệt chế tạo cho chiến trường."
"Giữa ranh giới sống chết, mạng người là quan trọng nhất. Nếu như tôi có thể cứu người, cũng coi như không phụ công ơn bồi đắp của Sở Đan Đỉnh."
Ông lão trông như có lời khuyên bảo, nhưng cuối cùng lại nuốt vào trong lòng.
"Chiến trường lạnh lẽo, trước khi lên đường, hãy nhớ... mang theo nhiều thực phẩm có tính nóng."
Câu Chuyện Nhân Vật 2
• Nhân vật đạt cấp 40 mở khóa
Quân đội Yaoqing quanh năm chinh chiến ở các hành tinh vùng ngoài. Anh đã thực hiện nhiều cải tiến đối với phương thuốc đỉnh vạc này, nhằm ứng phó với môi trường đồn trú ngày càng khó khăn, phức tạp và hay thay đổi.
Vì tính quý hiếm và hiệu quả kỳ diệu của phương thuốc, danh tiếng của anh nhanh chóng lan truyền khắp quân đội Yaoqing, giành được lòng tin của các tướng sĩ.
Song, những thành tựu này hoàn toàn không thể giảm bớt gánh nặng trong lòng anh.
Mỗi ngày, khi tiếng còi báo hiệu xuất phát vang lên, những bệnh nhân mà anh từng chữa khỏi sẽ lại bước ra chiến trường.
Mỗi ngày, khi tiếng bước chân trở về vang lên, những gương mặt quây quần bên đỉnh vạc lại luôn thiếu đi vài người.
Mới đây thôi, người lính luôn đòi ăn đỉnh vạc mỗi khi trở về doanh trại đã vĩnh viễn ra đi.
Anh đã hoàn thành công việc khám chữa bệnh hôm nay, bước ra khỏi bệnh xá dã chiến được dựng lên tạm thời, thở dài thườn thượt. Tuyết bay đầy trời phủ lên người anh, nhưng dường như anh không cảm thấy chút lạnh nào cả.
Tiếng còi báo hiệu đã vang lên một lần nữa, đội quân đã chuẩn bị xuất phát. Chẳng bao lâu nữa, bệnh xá dã chiến lại sẽ đầy ắp những binh sĩ bị thương nặng. Dẫu anh có dùng y thuật có thể hồi sinh người đã chết, thì chiến tranh không ngừng nghỉ vẫn đang nuốt chửng những sinh mạng trẻ trung ấy.
Mỗi tối, anh thường trò chuyện với vị Tướng Quân Nguyệt Ngự đó, nhưng hôm nay, anh im lặng một lúc lâu, thật hiếm thấy.
"Suốt thời gian qua, tôi luôn suy ngẫm... Nếu những bệnh nhân tôi chữa trị vẫn phải lao vào cái chết, vậy ý nghĩa của người thầy thuốc là gì?"
Một tiếng khóc nghẹn ngào vang lên từ trong phòng bệnh. Anh chớp mắt liên tục và nhận ra rằng, mắt mình đã khô khốc từ lúc nào không biết.
...Khô đến mức nước mắt không chảy ra được.
Câu Chuyện Nhân Vật 3
• Nhân vật đạt cấp 60 mở khóa
Lại đến lúc các tướng sĩ phải ra trận.
Nhưng những hình ảnh chết chóc kinh hoàng, tỷ lệ tử vong cao ngất ngưởng, tiếng hỏa lực rền vang suốt ngày đêm, cùng những cỗ máy chiến tranh khổng lồ lơ lửng trên bầu trời, báo hiệu cuộc chiến này sẽ tàn khốc chưa từng có.
Mãi đến một ngày kia, "Gương Ngắm Mây" cao sừng sững mang theo nguyện vọng của hàng vạn tỷ sinh linh trong Liên Minh, cuối cùng cũng nhận được sự hồi đáp của Ngài.
Một luồng hơi nóng hổi bất ngờ xuất hiện, những Tà Vật Trù Phú nhỏ bé hóa thành sương máu, ánh sáng chói lóa xé toạc bầu trời.
Anh nhìn thấy hết thảy ngọn núi đều tan thành tro bụi dưới sức mạnh của làn sóng ánh sáng.
Anh nhìn thấy Quân Đoàn Xianzhou không kịp di tản và Tà Vật Trù Phú cũng hóa thành tro bụi.
Anh nghe nói rằng người thiếu nữ đi theo Tướng Quân Nguyệt Ngự đã chạy khỏi trận địa quân địch sắp sụp đổ, cố gắng đưa những người lính còn lại trở về.
Trước khi những con sóng khổng lồ của biển ánh sáng ập đến, anh đã cố gắng hết sức để cứu cô gái ấy, và sau đó bất tỉnh trong dư âm của ánh sáng.
...
Lá quân kỳ rách nát tung bay trong gió, vài người may mắn sống sót lại quây quần bên đống lửa, im lặng ngồi đối diện nhau.
Coong, coong, coong...
Cái đỉnh vạc lồi lõm bị gió mạnh thổi lăn trên cánh đồng.
Cơ thể lẽ ra đã quá quen với cái lạnh trên hành tinh nơi đóng quân này, nhưng anh chưa bao giờ cảm thấy lạnh như vậy, lạnh buốt từ trong ra ngoài.
Anh nhặt cái nồi sắt lên, cho nước vào, nấu sôi rồi thả vào những nguyên liệu còn sót lại, thao tác nhanh gọn và dứt khoát.
"Vẫn còn lạnh quá..."
Những người may mắn sống sót nhai thức ăn một cách im lặng, không ai nói chuyện với ai.
"Cho thêm chút gì cay cay đi."
Anh lấy túi thuốc luôn mang theo bên mình ra.
"Chưa đủ cay."
Anh cho thêm nhiều ớt nữa.
"Vẫn chưa đủ."
Anh đổ hết gia vị mang theo bên mình vào trong đỉnh vạc.
"Hết sạch rồi."
Nước lẩu đỏ sôi ùng ục, anh gắp rau rừng cho vào miệng, khi vị giác tê liệt được đánh thức, lần đầu tiên anh cảm nhận được sự tồn tại của cuộc sống một cách mãnh liệt như vậy...
Đó là mùi vị gần như đau đớn.
Câu Chuyện Nhân Vật 4
• Nhân vật đạt cấp 80 mở khóa
Yaoqing, Hồ Phi Vũ.
Hoa súng nở rộ với những cánh hoa màu vàng rực rỡ, đàn cá tung tăng bơi lội giữa những giọt mưa rơi, hoa sen sinh sôi mạnh mẽ, những chú rùa già thỉnh thoảng xuất hiện và phơi nắng trên bãi đá ven hồ.
Chàng trai trẻ Người Hồ Ly với túi thuốc trên lưng, chèo chiếc thuyền con, những giọt mưa lăn dài trên vành tai anh, rồi lại được nhẹ nhàng hất đi.
Anh đang hái bông súng, chọn hoa sen, bóc củ niễng rồi thản nhiên ném thẳng vào miệng.
"Hương vị thơm ngon, mọng nước ngọt ngào..."
Hái xong, anh chống thuyền rồi chèo nhẹ nhàng qua phía bờ hồ bên kia, thay trang phục của thầy thuốc vào.
...
Bên trong Bệnh Xá, hơi nước mờ mịt, mùi thơm thoang thoảng.
"Mạch tượng đã cải thiện đôi chút so với lần trước, nhưng do thiếu điều dưỡng hợp lý, hay dùng thử thuốc mới của tôi nhé?"
Anh rút gối kê tay và kim ra, mang đến một bộ dụng cụ y tế mới với nụ cười tươi rói.
Cụ già nhìn chiếc vạc chín ô trên bàn, không kìm được nụ cười gượng gạo.
"Người ta mất cả đời cũng chẳng thể phát minh được mấy loại thuốc mới, còn cậu thì hay thật, một ngày có thể sáng chế ra nhiều loại như vậy."
"Sư phụ quá khen rồi, đây là phương thuốc đỉnh vạc có tên là "Cửu Cung Cách", cách làm đơn giản mà hiệu quả lại rất tốt."
Anh đổ nguyên liệu từ trong sọt thuốc ra, rửa sạch sơ qua rồi cắt thành từng lát mỏng, nước trong nồi bắt đầu sôi ùng ục.
"Một lạng Thiên Cẩm Thảo, ba tiền Khổ Mộc, bốn li Thung Dung, hầm với xương lớn, kết hợp thêm Thâm Hải Bối để loại bỏ vị đắng, giúp an thần dễ ngủ." "Cá chạch trắng và cá hồng này có tính ấm, bổ dưỡng khí huyết tốt nhất, chỉ cần chần sơ qua hai ba giây là được."
"Nấm hương, nấm kim châm, ngó sen tuyết... đều là những loại cây trồng mà tôi đã dày công ủ bón từ bã thuốc ở Hồ Phi Vũ, ngoài tươi ngon ra thì còn có tác dụng làm thuốc nữa."
Miếng cá lóc xương trong suốt lướt vào nồi nước dùng đang sôi sùng sục, hai thầy trò ăn uống vui vẻ, cái lạnh ẩm ướt của ngày mưa tan biến hoàn toàn.
Khi bữa ăn đã xong, ông lão đặt chén đũa xuống, như thể đã nhìn thấu điều gì đó.
"Bữa tiệc "Cửu Cung Cách" này, nhìn có vẻ như "ý của Túy Ông không phải ở rượu"."
Anh ấy đứng dậy, nghiêm trang cúi đầu chào.
"Sư phụ thật tinh nhạy. Về việc có vào Sở Đan Đỉnh hay không, đồ đệ đã có quyết định."
"Tuy Sở Đan Đỉnh rất tốt, nhưng suy cho cùng cũng không phù hợp với tâm nguyện hành y cứu người của tôi. Nếu hỏi nơi nào cần đến thầy thuốc nhất, thì đó chắc chắn là nơi Yaoqing chinh chiến."
"Và trong số đông thầy thuốc, chỉ có Phái Nhiễm Chỉ chúng ta mới nhấn mạnh nguyên lý thức ăn là thuốc, lấy niềm vui ẩm thực để giải tỏa nỗi khổ của bệnh tật... Thuốc trong "Cửu Cung Cách" tiện lợi và nhanh chóng, có tác dụng trừ hàn tống ẩm, chính là thứ mà đồ đệ đặc biệt chế tạo cho chiến trường."
"Giữa ranh giới sống chết, mạng người là quan trọng nhất. Nếu như tôi có thể cứu người, cũng coi như không phụ công ơn bồi đắp của Sở Đan Đỉnh."
Ông lão trông như có lời khuyên bảo, nhưng cuối cùng lại nuốt vào trong lòng.
"Chiến trường lạnh lẽo, trước khi lên đường, hãy nhớ... mang theo nhiều thực phẩm có tính nóng."
Nón Ánh Sáng[]
Ẩn/Hiện:
1 Nón Ánh Sáng khớp với danh mục được chọn:
| Biểu Tượng & Tên | Độ Hiếm | Vận Mệnh |
|---|---|---|
![]() Vô Số Mùa Xuân Ấy |
Nhiệm Vụ Và Sự Kiện[]
Tương Tác Nhân Vật[]
Câu Chuyện Nhân Vật
| Nhân Vật | Câu Chuyện |
|---|---|
Lồng Tiếng Nhân Vật
| Nhân Vật | Lồng Tiếng |
|---|---|
| |
| |
|
Tài Liệu
Nón Ánh Sáng
Bài Đăng HoYoLAB
- Diễn Võ Trời Sao Bách Hiểu Sinh
- Lễ Diễn Võ sắp bắt đầu
- Lựa chọn giao đồ ăn hàng đầu! Món Ngon Xianzhou sẵn sàng phục vụ bạn!
- Ting, bạn có một tin nhắn nhóm mới
- Đến lúc ra mắt binh khí rồi! (Người sản xuất: Yunli & Lão Thiết)
Bên Lề[]
- Jiaoqiu còn được gọi bằng những tên khác như:
- Hồ ly lông hồng (bởi Yunli)
- Chú J (bởi Sushang)[1]
- Jiaojiao (lựa chọn hội thoại bởi Nhà Khai Phá)[2]
- Jiaoqiu có cùng diễn viên lồng tiếng tiếng Anh, Mark Whitten, với Kaedehara Kazuha (Genshin Impact).
- Dựa vào Sự Kiện Web tiếng Trung "星天演武百晓生", Jiaoqiu vừa là bạn vừa là hàng xóm với mẹ của Sushang, Suyi.[3]
Tham Khảo[]
- ↑ Lồng Tiếng Sushang : Về Jiaoqiu
- ↑ Nhiệm Vụ: Sơ Hoa Kiếm Khách Hành - Bộc Phát
- ↑ https://act.mihoyo.com/sr/event/e20240727luofu-b91x7m/index.html
素裳: 木叔叔是我们曜青的名医,飞霄将军的幕僚,我娘的朋友兼我家邻居。
Điều Hướng[]
| |||||||||||||||||||||||||||||
